được vợ. Hơi thở Nguyệt vẫn đều trong khuôn mặt xinh xắn. Mọi việc coi như đã qua… Không ngờ, không ai ngờ! Một ngày Thành vô tình nhìn thấy một tập sách nhỏ ghi nhớ màu hồng từ ngăn tủ của Nguyệt hé ra. Khi mở sách thì Thành choáng người bừng lên sôi sục những cảm giác đau xót không tả. Đó là cuốn nhật ký ghi vội của Nguyệt. Hắn đọc thoáng qua nhanh rồi đọc chậm lại không dừng. Mồ hôi tuôn ra dầm dề. Cuốn nhật ký đã lâu, ghi từng ngày tháng cho tới bây giờ… Ngày… tháng… năm… Anh yêu dấu! Thế là