như thế, càng ngày tôi càng cảm nhận được em là “ông trùm khó tính” trong phòng. Mỗi lần nấu ăn tại phòng của em là một cực hình đối với tôi. Tôi không biết nấu ăn cho lắm mà lại hay rất vụng về, em hay cáu gắt với tôi mỗi lần thấy tôi làm công việc em giao phó một cách vụng về. Mỗi lần ăn cơm tôi rất sợ rớt cơm hay thức ăn xuống nền vì như thế em sẽ nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn. Tôi chỉ có thể giúp em rửa chén mà thôi. Quả thật, tôi rất là sợ em y như một đứa con sợ một người mẹ. Nhưng