cái khăn vuốt tới vuốt lui cái mái tóc loăn xoăn đen nhánh đang còn ướt để lau khô, đôi môi đỏ chúm chím kêu những lời réo rắt: “Đán đó phải hông cưng, zô đây đi chứ đứng dưới nắng chang chang như zầy coi chừng bệnh à nha!” Thằng Đán nuốt nước miếng rồi dạ dạ, chưn thì bước còn mặt mũi cứ đờ đẫn như một kẻ hồn vía lên mây, vội gài lại cổng rào rồi rảo bước đến dưới tán cây bàng mát mẻ với gió hiu hiu. Người đàn bà lúc này mới vô nhà để bước xuống tầng trệt để mở cửa cho hắn vô, sau cánh cửa hắn