gõ cửa quen thuộc. Em mở cửa. Em vẫn mặc đồ ngủ là chiếc váy cotton suông trắng, tóc tai vẫn bù xù, chắc mới ngủ dậy. “Con mèo lười giờ mới ngủ dậy” – tôi trêu em. “Tặng em này” tôi đưa em bó hoa. “Sao lại tặng em. Hôm nay là ngày gì à?” “Ngày thường không tặng hoa được à? À, mà anh tặng để cảm ơn em” “Cảm ơn vì điều gì?” “Thì hôm trước cho anh ngủ nhờ”… Em lườm tôi rồi quẫy đít đi thẳng vào phòng. Em rửa mặt, đánh răng, trang điểm nhẹ. Một lúc sau, em trở ra, trên tay cầm theo bình cắm