trán Thành thấy Nguyệt từ trong một bụi cây ven rừng chạy ra trong chiếc quần Jeans bó cứng rách nhiều chỗ, phóng lên ngồi sau xe nói nhanh: “Chạy lẹ đi anh… họ đang đuổi theo em!” Thành rú ga phóng ào ào… Hôm sau ngồi trên máy bay, Nguyệt dựa vào vai Thành ngủ, hơi thở nhẹ nhàng. Thành thở phào nhẹ nhõm. Mọi lo sợ biến đi. Thành nghĩ vợ chồng hắn thật may mắn, nếu Nguyệt không thoát hôm qua, không biết khi nào vợ chồng hắn về Mỹ. Hắn cảm thấy dạt dào mặc cảm vì hắn quá yếu đuối, không bảo vệ