ông, và mông tôi rung lên một chặp. Tay kia của tôi sục mạnh, sục mạnh. Và một chất nước nhờn chảy xuống ướt hết tay tôi. Cả hai không nhúc nhích, không nói, không rên, nhưng chắc đã hiểu, đã cảm ơn, và chìm vào giấc ngủ. Tất cả đã trở về vị trí cũ để rủi Thành có dậy trước thì không biết. Nhưng tôi lầm. Một cái lầm lớn, bởi mãi hưởng lạc thú mà quên rằng thằng Thành cũng vờ ngáy như ông già nó lúc nãy để quan sát. Điều đó, sau này nó mới nói cho tôi biết. Rồi như mọi ngày, tôi nấu cơm. Cả nhà ăn