cả hình ảnh đó, đẹp đến ma mị. Không rời mắt khỏi nhau, bốn mắt nhìn nhau, em từ từ cho tay vào trong váy, kéo xuống chiếc quần lót màu trắng. Không phải là lọt khe, cũng chẳng phải là ren nhưng nó có một thứ đặc biệt. Em không đưa cho tôi mà chậm rãi, em lộn ngược nó, ngồi vào lòng tôi, mặt đối mặt. Mọi thứ đều diễn ra rất chậm, như để muốn tôi có thể lưu nhớ từng giây phút tuyệt vời này. Vẫn không cho tôi được có nó, em nâng cằm tôi lên nhưng không, tôi mong chờ một nụ hôn nhưng cũng không nốt.