đến nỗi tệ. Cuối cùng, tôi là con út, là đứa học giỏi nhất nhưng lại không theo nghiệp của gia đình. Từ nhỏ, tôi đã học toán rất giỏi và sau đó thì có niềm đam mê máy tính. Hồi đó tôi còn mơ mộng trở thành một bác sĩ, thành siêu bác sĩ miệt vườn luôn đó, nhưng mà tôi rất sợ thấy máu và tôi ghét nhất là thấy máu chảy lắm, đặc biệt là nó chảy ra từ những người mà tôi thương yêu. Tôi nghĩ là nghề nghiệp đó không phù hợp với nhu cầu của mình nên tui chọn lựa học ngành khác, và sau đó thì tôi đậu vào