động mạnh mẽ hơn. Ngọc Mai cũng cảm thấy sướng hơn, cơn sướng khoái cứ tranh nhau mà truyền đến đầu nàng, làm miệng nàng phải há ra mà thở, mà hét cho đã cơn sướng khoái. Diệp Chính lúc này như một kẻ điên đang cưỡi một con ngựa hoang, liều mạng mà phi lên phía trước. Ngọc Mai sướng đến mất hết lý trí, tiếng rên tiếng hét của cô vang vọng khắp căn nhà. Mẹ chồng nàng dâu/me-chong-nang-dau/ Ở bên kia Doanh Doanh không nhịn được cười: “Hóa ra Ngọc Mai còn dâm hơn cả mình.” Diệp Chính từ sau tấm rèm