và để rồi: Tình ngỡ đã quên đi… Như lòng cố lạnh lùng… Người ngỡ đã xa xăm… Bỗng về quá thênh thang… Và… Tình ngỡ đã phôi pha… Nhưng tình vẫn còn đầy… Người ngỡ đã đi xa… Nhưng người vẫn quanh đây… Anh đi đâu về đâu… Anh đi đâu về đâu… Có nhớ trong em từng ngày yêu dấu… Có biết trong em tình mãi bền lâu… Nước mắt em rơi nhưng em cố giấu, lòng em buồn nhưng em cố tươi vui. Em ngồi lặng lẽ, căn phòng nhiều người bắt đầu nóng hơn, má em đỏ hồng. Em yêu kiều, diễm lệ nhưng vậy, thằng