ướt như chuột lột, rồi trời trở mưa nhỏ từng cơn không dứt. “Anh H à, anh vô nhà em đi kẻo cảm đó”. “Ờ, chờ anh dắt xe vô nhà đã”. Em tiện tay kéo cổng rồi khóa lại, phòng hờ ăn trộm chớ. “Khăn nè anh lau đi”. Em nhẹ nhàng đón lấy khăn của nhỏ, tay khẽ chạm nhau. Nhỏ vội rụt tay lại. Biết ý, em đưa lên lau mặt rồi xoa khắp tóc. Rồi em cởi cả áo ra ngoài, để lộ cả thân thể, nhỏ ngượng nên hơi gượng, vội quay mặt đi. “Có quạt không, cho anh mượn để áo lên cho mau khô”. “CÓ, có trong phòng