chí cảm thấy hài hước khi thấy con trai cô ngại ngùng trong bữa ăn sáng với mình. “Nó đã lớn rồi ư”. Cái ngại ngùng dường như không phải của một cậu bé vừa phạm lỗi tày đình mà là của một cậu trai phạm sai lầm trước một người phụ nữ làm cô hơi bối rối. Bữa sáng trôi qua mà hai mẹ con chẳng nói được cậu nào ra hồn với nhau. Những hình ảnh vừa thấy cứ lập lờ trong đầu cậu, chẳng mấy chốc mà cơ thể cậu đã có phản ứng sinh lý, “cậu nhỏ” trong quần đã bắt đầu dựng ngược cả lên. “Keng”. Cái thìa sắt