lùng khiến em sợ sợ. Suốt một chặng đường dài tôi không nói chuyện gì với em. Tôi tập trung vào lái còn mấy đứa ngồi sau thì buôn chuyện cười phá lên. Rồi em mở nắp chai nước đưa tôi. Tôi cầm, vừa đưa vào miệng thì xe lao vào ổ gà làm nước bắn tung tóe ướt hết ngực áo. Em vội lấy giấy lau cho tôi. Tôi nhìn em lườm cái rồi cười trìu mến. Em biết tôi hết giận nên cười thật tươi. Liệu có phải em cũng đã yêu tôi rồi không? Hay chỉ là tôi tưởng bở!!! Quãng đường từ trung tâm thành phố đến được địa