đầy Phấn e ngại, cô chưa từng đến những chỗ như vầy huống chi lại chỉ một mình với một người đàn ông xa lạ, giờ còn uống rượu ca hát làm sao cô không lo cho được, nhưng đã đến đây không lẽ lại bỏ về như vậy sẽ làm Hai Dần mích lòng mà như thế là hại anh Tài rồi. “Thôi kệ! Tới đâu thì tới!” Phấn thầm nghĩ. Hai Dần chọn xong mấy bài hát rồi nâng ly rượu nói: – Đã có nhạc hay phải cụng vài ly cho hưng phấn chứ! Nào mời cô Phấn. – Tôi… tôi không biết uống rượu… Hai Dần nhíu mày nói: – Trước tới giờ